tâm ngứa thanh cù
Thể tích: 12g. Hộp 12 chai thủy tinh. Thùng 144 lọ. Xuất xứ: Singapore. Quý khách, Vui lòng liên hệ để có giá sỉ tốt nhất. Công ty TNHH TM & DV Mediva. Email: info@mediva.vn. Tel: 0902 269 147. Thẻ: Dầu Gió Xanh Singapore Con Ó Eagle Brand 12ml.
Thái Lan hướng tới mục tiêu trở thành 'Trung tâm y tế thế giới' Ngăn chặn nguy cơ bùng phát bệnh dại trên người Ngày 8/10: Cả nước ghi nhận 682 ca Covid-19 mới
Căn hộ West Gate nằm tại vị trí vàng ngay trung tâm huyện Bình Chánh. Dự án chung cư thuộc ngay tại mặt tiền số 349 đường Tân Túc, thị trấn Tân Túc, huyện Bình Chánh, thành phố Hồ Chí Minh. Xung quanh là hệ thống công viên trung tâm, giao thông thuận lợi, hạ tầng đồng bộ
Kim Ngưu (21/4 - 20/5) Kim Ngưu được biết đến là người sống lý trí, biết phấn đấu vươn lên giành lấy những gì thuộc về mình. Kim Ngưu từ nhỏ đã ý thức được sở thích và đích đến cuộc đời mình, họ biết vận dụng niềm đam mê để làm ra tiền, tự mình gây dựng sự nghiệp và cuối cùng là hưởng thụ cuộc sống vô lo vô nghĩ.
Ẩn. Các hãng Android coi lỗ đục là một "lỗ hổng" còn Apple coi đó như một "cơ hội". Không chỉ là thiết kế, Dynamic Island còn là chức năng. Dù muốn hay không thì Dynamic Island vẫn sẽ ở đó. Dynamic Island trên dòng iPhone 14 Pro mới thực sự đã tạo điểm nhấn và mang đến
Mã sản phẩm: A1613868604 Mát Gan Thanh Nhiệt Phước An giúp thanh nhiệt, giải độc, mát gan, giảm tình trạng nóng trong người, mẩn ngứa, dị ứng, vàng da; nhuận trường, lợi tiểu. 46,000đ / Chai Số lượng Chỉ Định Giúp thanh nhiệt, giải độc, mát gan, giảm tình trạng nóng trong người, mẩn ngứa, dị ứng, vàng da do chức năng gan kém.
Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. 🌰Tác giả Thanh Cù 🌰Số chương 64c+1PN 🌰Tình trạng Hoàn 🥒🥒Nội dung theo Theo Lâm Cam Ngay từ khi còn nhỏ thì Lam Cam đã có tính cách không biết sợ ai là gì, Bỗng nhiên cho đến một ngày, cô lại rất ngoan ngoãn, không còn gây sự khắp nơi. Có người hỏi cô thì cô nói rằng " Gây chuyện thật sự chẳng có ý nghĩa gì" "Ý cậu là sao?" Ánh mắt của Lâm Cam đang dõi theo bóng lưng của Chu Viễn Quang phía trước, cô gắng nói từng chữ "Bởi vì giờ đây đã có 'ánh nắng' rồi!" * Lâm Cam trả lời日光 – [rìguāng] là ánh nắng, chơi chữ với tên 远光 – [yuǎnguāng] Viễn Quang. Ngày nọ, cô đang học ở thư viện cùng Chu Viễn Quang thì nhận được tờ giấy trả lời "Chớ khiêu khích anh, anh sẽ đau đầu phát sốt. Có lẽ em chỉ muốn nắm tay, nhưng thân thể em khiến anh dục hỏa đốt người." Cô cho rằng anh chỉ là một chú mèo nhút nhát, không ngờ lại là một con sói đuôi dài. 🥞🥞Nội dung theo Chu Viễn Quang Mang bên mình số mệnh đơn độc, anh chưa từng cầu nguyện với thượng đế. Cho đến khi gặp Lâm Cam, anh lại trở thành người mộ đạo nhất. Nói như vậy là bởi Nếu thượng đế ban cho anh "món đồ" gì, thì đó chỉ có thể là Lâm Cam.
CHƯƠNG 1 Tác giả Thanh Cù Biên tập TBB Sáng sớm tháng Tám, nhiệt độ vẫn nóng lên, mặt trời mới ló rạng, cả thành phố Ngu Châu như bừng tỉnh. “Tiểu Tâm Can, dậy ăn cơm thôi.” Trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô, cùng với tiếng gọi của người phụ nữ, cửa phòng ngủ tầng 2 liền mở ra. Theo tầm mắt của bà, có một cô gái nhỏ mặc quần vải bông đang đi ra khỏi phòng. Một tay cô để lên chốt, chuẩn bị đóng cửa phòng. Một tay khác đang lau tóc, mái tóc ngắn hơi ướt, sợi tóc còn ướt trông hơi cứng, thỉnh thoảng lại có giọt nước chảy xuống theo đường cổ. Lâm Cam vừa lau tóc vừa xuống cầu thang. Lâm Cam “Bố đâu ạ? Hôm qua không về nhà sao?” Khi nói câu này, cô đang tiến vào nhà vệ sinh. Mẹ Lâm ở phía sau xì một tiếng “Con còn không rõ bố con sao? Ai biết đang nằm trên giường con hồ ly tinh nào?” Lâm Cam nhìn bàn chải đánh răng vừa bóp một lượng kem đánh răng bằng như hạt đậu ra, hơi nhíu mày, tựa như hài lòng, gật đầu một cái mới cho vào miệng đánh răng. Cô vừa đánh răng, vừa nghe mẹ Lâm dông dài, lại nhìn trong gương. Mắt dài, đuôi hơi xếch, miệng ngậm bàn chải đánh răng, mắt hơi cong cong, khóe mắt có nốt ruồi đón lệ, đây chính là cô. Nghe đến ba chữ “hồ ly tinh”, mặt Lâm Cam cũng không có biểu cảm gì, chỉ có lúc súc miệng gây ra tiếng động lớn hơn một chút, lông mày hơi nhăn lại, đuôi mắt mang vẻ nguội lạnh. Lâm Cam “Mẹ ly hôn đi.” Đúng như dự đoán, cô vừa nói lời này xong liền nghe thấy lời nói uất hận xen lẫn ý cười giễu nhàn nhạt của mẹ Lâm, khiến người ta nghe xong cũng không vui nổi. Mẹ Lâm “Ly hôn? Ông ta đừng hòng! Đời này mẹ sẽ kéo ông ta chết chung!” Lâm Cam cầm cặp xách, tay dài với lấy hai mẩu bánh mì rồi đi ra ngoài. Mẹ Lâm “Con đi đâu vậy? Không ăn cơm sao?” Lâm Cam khom người tìm giày trong tủ, không quay đầu lại “Lúc trước con nói với mẹ rồi mà, vào năm sẽ là lớp 12, thầy nói đi học thêm trong kì nghỉ.” Mặt mẹ Lâm vừa trắng lại vừa đỏ, môi động đậy một chút nhưng không nói được lời nào. Đi ra tới cửa, Lâm Cam mới cong miệng, cố ý nói to “Bố mẹ có ly hôn cũng không cần để tâm đến con.” Cửa nhà đóng lại, thềm nhà cũng tối đi. Bên trong cửa là một màu đen, ngoài cửa lại là màu trắng tới nhức mắt, căn phòng vắng lặng cũng bị ngăn cách bởi cánh cửa này. ___ Lâm Cam không nói dối về lớp học thêm, sau kì nghỉ này cô sẽ lên lớp 12, sau khi phân khoa, các thành viên trong lớp cũng không thay đổi, các thầy mở lớp dạy thêm, học sinh nào cũng phải tham gia. Trên đường đi Lâm Cam đã ăn xong hai mẩu bánh mì. Sắp đến giờ vào lớp học thêm, Lâm Cam rẽ vào tiệm tạp hóa, lúc đi ra, cả người đều thay đổi. Tuy trên người vẫn là chiếc váy mặc lúc ra cửa, nhưng không chỉ có làn da trắng, mà đôi môi màu đỏ khiến cô mang một vẻ đẹp khác. Lâm Cam hài lòng vuốt tóc, tóc cô đã làm xoăn phần đuôi, các lọn hơi rối, nhưng trông lại có vẻ thành thục, hấp dẫn. Mới ra đến cửa tiệm, cô nhận được tin nhắn của bạn cùng bàn Tiết Giai Kỳ. Tiết Giai Kỳ “Cậu đến chưa?” Lâm Cam “Vẫn chưa.” Tiết Giai Kỳ “Biết ngay mà, nhất định cậu sẽ đến muộn!” Lâm Cam hừ một tiếng, gửi tin nhắn tiếp “Có chuyện gì sao?” Tiết Giai Kỳ “Tớ chỉ muốn nói là hôm nay tớ cũng đến muộn. Cậu chờ tớ một chút, tớ sợ Trương Cương mắng lắm.” Cuối cùng, cô ấy lại gửi thêm một tin “Có cậu thì tớ chẳng sợ gì nữa.” Trương Cương là thầy giáo số học kiêm chủ nhiệm lớp của cả hai. Lâm Cam “Đúng là không có tiền đồ, chờ cậu ở đầu ngõ lớp học thêm.” Bên kia trả lời “Được.” Lâm Cam cất điện thoại di động vào trong túi, tiến về đầu ngõ. Cô bước đi không có chút quy luật, mang vẻ lười biếng, thờ ơ. Rẽ từ đầu ngõ vào chính là lớp học thêm. Chỗ này chính là nơi vắng vẻ nhất ở gần trường, ngày nghỉ lễ không có ai tới. Lâm Cam tựa cả người vào tường, nhìn thời gian một chút, đã tới muộn 10 phút rồi. Cô cũng không vội, đưa tay vuốt tóc một cái. Dù sao nếu xét về bản chất thì tới muộn một chút hay muộn nhiều đối với Trương Cương cũng như nhau cả. Nhìn chằm chằm một chỗ tới mức xuất thần, có chút buồn chán, cô kéo khóa mở túi ra, lôi ra một bao thuốc lá. Thuốc lá cho nữ, bao bì được làm tinh tế, có hình ngọn lửa đang cháy trên đôi môi đỏ của cô gái, trông rất phô trương. Lâm Cam nhìn dòng chữ trên bao thuốc “Hút thuốc có hại cho sức khỏe”, hừ lạnh một tiếng. Ngón tay chuyển động một chút đã dễ dàng mở bao thuốc ra, cô rút một điếu thuốc, gõ nhẹ đầu thuốc một chút, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp điếu thuốc kề lên miệng. Tay trái bật lửa, ngọn lửa liếm đến đầu thuốc. Hít một hơi, đôi môi đỏ mọng khẽ hé, phun ra một hơi khói. Khói bay thành từng vòng, sau đó dần tan đi. “Bạn học, quấy rầy bạn một chút. Gần đây có lớp học thêm không?” Khói thuốc vẫn lượn lờ quanh đó, điếu thuốc bị Lâm Cam hút đã cháy hơn nửa, đột nhiên quanh đó truyền tới câu hỏi như vậy. Người nọ đứng sau lưng Lâm Cam, lời nói bất thình linh của anh khiến Lâm Cam giật mình. Cô không nhịn được muốn xoay người xem người đó là ai. Sau khi nhìn thấy người phía sau, sự thiếu kiên nhẫn và bực bội trong mắt Lâm Can biến mất không chút dấu tích. Người kia có mắt một mí, nhưng con mắt như trong suốt, trắng đen rõ ràng. Khi rũ mắt xuống, lại giống như loài vật vô tội nào đó. Lông mi dài và dày. Làn da trắng nõn, nếu dùng từ đẹp, chi bằng dùng từ tinh xảo sẽ thích hợp hơn. Có điều, lông mày anh dài lại dày, mang tới cho người ta cảm giác nhẹ nhàng, thanh lãnh, khí khái hơn người. Trong đầu Lâm Cam chỉ còn một ý nghĩ. Sạch sẽ và trong suốt. Khuôn mặt thiếu niên dần rõ ràng. So với nữ sinh bình thường, Lâm Cam cao 1m65 thuộc vào hàng trung bình, nhưng cũng chỉ đứng đến ngang tầm vai người này. Có lẽ anh cao tới 1m87, vai rộng eo hẹp, chính là dáng người tam giác điển hình. Khuôn mặt đẹp, khí chất tiêu chuẩn. Lâm Cam nhịn không được nuốt nước bọt, sau đó liếm liếm môi. Bao nhiêu mất kiên nhẫn cũng bay biến hết rồi, giờ đây cô chỉ cảm thấy tâm can ngứa ngáy, xuân tâm nhộn nhạo mà thôi. “Bạn học, gần đây có lớp học thêm không?” Thiếu niên lại hỏi lần nữa, lông mày nhíu nhíu lại. Anh hơi cúi đầu, nhìn thấy ngón tay Lâm Cam kẹp điếu thuốc, con mắt dần trở nên thâm sâu, có điều rất nhanh đã khôi phục lại bình thường. Giống như chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Lâm Cam nhanh chóng để ý thấy ánh mắt nhàn nhạt đó. Lần đầu tiên cô thấy điếu thuốc nóng bỏng tay như vậy, nóng đến mức cô không muốn cầm nó trên tay thêm chút nào. Thiếu niên không thấy Lâm Cam phản ứng lại, cũng chỉ đứng im lại chỗ. Anh lẳng lặng nhìn, sau đó tiến về phía trước. “Này.” Lâm Cam vừa lên tiếng, vừa dập tắt điếu thuốc. Thiếu niên quay đầu, miệng thẳng tắp một đường, không có độ cong. Anh dừng lại, lưng đeo ba lô, nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Cam. Lâm Cam “Có đấy.” “Tới đó bằng cách nào?” Lâm Cam “Cậu hỏi lớp học thêm nào?” Không phải Lâm Cam cố ý đùa anh, mà gần đây có rất nhiều lớp học thêm của các thầy. Thiếu niên cúi đầu, giống như đang suy nghĩ. Lâm Cam bên này cũng không làm việc vô ích, cô tranh thủ thời gian nhìn chằm chằm người này thêm mấy giây. Anh hơi vểnh môi, cúi đầu, thỉnh thoảng mắt lại cụp xuống. Sau đó, thiếu niên ngẩng đầu, mắt có chút do dự “Cậu biết lớp học thêm của thầy Trương Cương ở đâu không?” Vừa dứt lời, anh ngẩng đầu nhìn vào mắt Lâm Cam. Lâm Cam cười cười. Đuôi mắt cô kéo lên cong cong, mang theo hương vị thanh thuần xinh xắn. Nốt ruồi đón lệ ở khóe mắt phải cũng nhuốm màu vui vẻ. Lâm Cam “À, thầy Trương, cậu đi vào kịch đường ngõ vừa rồi, lớp học ở bên phải.” “Cảm ơn.” Lâm Cam hơi gật đầu, con mắt thoáng qua tia giảo hoạt “Không có gì.” Lâm Cam nhìn theo bóng lưng anh đi vào con ngõ, không nhịn được mỉm cười. Rốt cuộc cô cũng hiểu những lời của Ngô Huệ Tử “Chỉ cần người đó xuất hiện, trong lòng lập tức sẽ thông suốt, sau đó sẽ có suy nghĩ cùng người ấy tay trong tay. Từ đồng ruộng tới những con phố, những khó khăn trong nhiều năm cô đơn trong nháy mắt trở nên tiêu tan. Trong chớp mắt, những lời nói suông, tự cho là đúng đều là vô dụng. Cũng giống như bếp lửa sắp lụi tàn, trong chớp nhoáng, chỉ cần có không khí thổi qua, ngọn lửa lại một lần nữa bùng lên rực rỡ.” Cô biết, cô muốn người kia. Rất nhiều năm sau, có thể không ai nhớ được thuở thiếu niên ngây ngô đã động lòng vì điều gì. Nhưng cảm giác tim đập hữu lực trong lồng ngực vào khoảnh khắc đó sẽ mãi khắc sâu trong tâm trí, khó lòng quên được. Linh hồn hấp dẫn nhau tưởng chừng chỉ xảy ra trong mơ, nay lại trực tiếp khiến cõi lòng rung động. Tất cả chỉ trọn vẹn trong khoảnh khắc anh xuất hiện trước mặt cô. “Đại tỷ, cậu nhìn gì vậy?” Tiết Giai Kỳ ngó đầu tới, từ phía sau vỗ vai cô một cái “Đi nào.” Lâm Cam muốn văng tục “Muốn hù chết tớ hả?” Tiết Giai Kỳ nhìn lại trong ngõ, chỉ có mỗi con đường kia thôi mà, đâu có gì khác. Thấy tâm tình mềm mại trong mắt Lâm Cam còn chưa tiêu tan, Tiết Giai Kỳ rùng mình một cái “Không phải cậu bị cái gì quấn thân đấy chứ?” Lâm Cam liếc mắt một cái, đi về phía trước. Tiết Giai Kỳ vội vàng đuổi theo. Đi được ba bước đã có chút hổn hển. Tiết Giai Kỳ vừa chạy tới, liền kéo lấy váy Lâm Cam. Có lẽ bình thường cô có thói quen không để người khác chạm vào quần áo nên Tiết Giai Kỳ buông ra rất nhanh. Lâm Cam chú ý bạn mình đang thở hồn hển, không chủ động mà đi chậm lại. Tiết Giai Kỳ cười hì hì “Tiên nữ nhỏ, cậu đúng là chiều tớ mà!” Lâm Cam hừ lạnh một tiếng “Đồ Corgi chân ngắn.” Tiết Giai Kỳ cũng không so đo cô cười nhạo chiều cao của mình. Cô bạn Lâm Cam này, người khác không rõ, không lẽ cô còn không hiểu sao? Chính là mạnh miệng lòng mềm mà thôi. Trông gay gắt như thế, nhưng rất dễ mềm lòng. Cô cười phản bác “Corgi đáng yêu mà.” Tiết Giai Kỳ vẫn còn lải nhải “Rốt cuộc lúc nãy cậu đang nhìn cái gì?” Lâm Cam dừng lại, nghiêng đầu, chợt đưa tay bưng mặt Tiết Giai Kỳ, xoa xoa hai cái “Hình như lần này bà đây động lòng thật rồi.” Tiết Giai Kỳ há hốc mồm kinh ngạc. Hết chương 1.
This slideshow requires JavaScript. Tên truyện Tâm Ngứa Tác Giả Thanh Cù Thể loại Hiện đại, thanh xuân vườn trường, sủng ngọt, nữ truy, HE. Số chương 64 chương Nhân vật chính Chu Viễn Quang, Lâm Cam Poster Tâm Tít Tắp Editor Bột Văn Án Từ khi sinh ra tới giờ, Lâm Cam không sợ ai cả. Cho đến một ngày, mọi người phát hiện số lần gây chuyện của cô ngày càng ít ỏi. Lâm Cam “Gây chuyện không có ý nghĩa.” “Ý cậu là gì?” Lâm Cam nhìn bóng dáng thẳng tắp của Chu Viễn Quang phía trước, nói từng chữ “Vì có ánh nắng’ rồi!” * Lâm Cam trả lời日光 – [rìguāng] là ánh nắng, chơi chữ với tên 远光 – [yuǎnguāng] Viễn Quang. Ngày nọ, cô đang học ở thư viện cùng Chu Viễn Quang thì nhận được tờ giấy trả lời “Chớ khiêu khích anh, anh sẽ đau đầu phát sốt. Có lẽ em chỉ muốn nắm tay, nhưng thân thể em khiến anh dục hỏa đốt người.” Cô cho rằng anh chỉ là một chú mèo nhút nhát, không ngờ lại là một con sói đuôi dài. ____ Văn Án Mang bên mình số mệnh đơn độc, anh chưa từng cầu nguyện với thượng đế. Cho đến khi gặp Lâm Cam, anh lại trở thành người mộ đạo nhất. Nói như vậy là bởi Nếu thượng đế ban cho anh “món đồ” gì, thì đó chỉ có thể là Lâm Cam. ____ Nếu trong quá trình đọc có bất kì chi tiết hay sự kiện, nhân vật nào khiến bạn không thích hoặc thấy không hợp, hãy dừng đọc và click back để tránh gây khó chịu không cần thiết. Nếu bạn thích truyện, tớ rất vui. Nếu không thì bạn có thể không đọc. Không yêu đừng nói lời đắng cay. Cảm ơn cả nhà và chúc tất cả đọc truyện vui vẻ. Chương 1 ❀ Chương 2 ❀ Chương 3 ❀ Chương 4 Chương 5 ❀ Chương 6 ❀ Chương 7 ❀ Chương 8 Chương 9 ❀ Chương 10 ❀ Chương 11 ❀ Chương 12 Chương 13 ❀ Chương 14 ❀ Chương 15 ❀ Chương 16 Chương 17 ❀ Chương 18 ❀ Chương 19 ❀ Chương 20 Chương 21 ❀ Chương 22 ❀ Chương 23 ❀ Chương 24 Chương 25 ❀ Chương 26 ❀ Chương 27 ❀ Chương 28 Chương 29 ❀ Chương 30 ❀ Chương 31 ❀ Chương 32 Chương 33 ❀ Chương 34 ❀ Chương 35 ❀ Chương 36 Chương 37 ❀ Chương 38 ❀ Chương 39 ❀ Chương 40 Chương 41 ❀ Chương 42 ❀ Chương 43 ❀ Chương 44 Chương 45 ❀ Chương 46 ❀ Chương 47 ❀ Chương 48 Chương 49 ❀ Chương 50 ❀ Chương 51 ❀ Chương 52 Chương 53 ❀ Chương 54 ❀ Chương 55 ❀ Chương 56 Chương 57 ❀ Chương 58 ❀ Chương 59 ❀ Chương 60 Chương 61 ❀ Chương 62 ❀ Chương 63 ❀ Chương 64 ❀ Phiên Ngoại ❀ HOÀN CHÍNH VĂN WATTPAD
Văn Án Từ khi sinh ra tới giờ, Lâm Cam không sợ ai cả. Cho đến một ngày, mọi người phát hiện số lần gây chuyện của cô ngày càng ít ỏi. Lâm Cam “Gây chuyện không có ý nghĩa.” “Ý cậu là gì?” Lâm Cam nhìn bóng dáng thẳng tắp của Chu Viễn Quang phía trước, nói từng chữ “Vì có ánh nắng’ rồi!” * Lâm Cam trả lời日光 – [rìguāng] là ánh nắng, chơi chữ với tên 远光 – [yuǎnguāng] Viễn Quang. Ngày nọ, cô đang học ở thư viện cùng Chu Viễn Quang thì nhận được tờ giấy trả lời “Chớ khiêu khích anh, anh sẽ đau đầu phát sốt. Có lẽ em chỉ muốn nắm tay, nhưng thân thể em khiến anh dục hỏa đốt người.” Cô cho rằng anh chỉ là một chú mèo nhút nhát, không ngờ lại là một con sói đuôi dài. Văn Án Mang bên mình số mệnh đơn độc, anh chưa từng cầu nguyện với thượng đế. Cho đến khi gặp Lâm Cam, anh lại trở thành người mộ đạo nhất. Nói như vậy là bởi Nếu thượng đế ban cho anh “món đồ” gì, thì đó chỉ có thể là Lâm Cam. *** Dạo này mình học hành hơi vất vả nên đi tìm truyện thanh xuân vườn trường đọc giải stress, ai dè "Tâm Ngứa" làm quá tốt nhiệm vụ của mình. Mình bị dìm trong bể đường ngóc đầu lên không nổi luôn huhu... Nam nữ chính gặp nhau lần đầu ở lớp học thêm. Chu Viễn Quang hỏi Lâm Cam đường tới lớp học thêm. Ấn tượng ban đầu của Chu Viễn Quang với Lâm Cam không tốt mấy đâu. Vì chị trang điểm khá đậm lại còn đang hút thuốc. Khá là bad girl và đại tỷ = Chu Viễn Quang lọt thẳng vào mắt xanh của Lâm Cam từ ánh nhìn đầu tiên. Mặt đẹp, body ổn, đã thế còn cao ráo. Haizz, đại tỷ Lâm Cam cũng là người phàm thôi nên chị rung động cái rụp Lớp học thêm của Lâm Cam là do thầy Trương Cương dạy, đồng thời thầy cũng là chủ nhiệm lớp của Lâm Cam luôn. Vô lớp cái chị chuyển luôn lên bàn đầu để tiện ngắm bạn học Chu. Cả lớp thì hú hồn một phen vì tự dưng một ngày đẹp trời chị đại lại từ bàn cuối phi lên luôn bàn đầu nghiêm túc học tập?!!?? Rồi chị cũng ngựa ngựa thể hiện một tí để ghi điểm với bạn học Chu. Xung phong lên bảng làm bài với anh, mà vậy thôi thì có gì đặc biệt đâu, chị ghẹo anh luôn cho nó máu • "Tôi đâu có ăn thịt cậu?" • "Ăn tôi không ngon." Đó vậy thôi, rồi Lâm Cam sốc khi phát hiện ra bạn học Chu là cháu trai của thầy Trương Cương = Sau khi chị thân với anh hơn rồi thì cũng nói là sáng có thầy quản, tối rồi thì lại gặp cháu trai thầy quản. Miệng thì nói vậy thôi chứ lại hớn hở ra mặt Ôi bà chị không có tiền đồ này. Từ các chương đầu, Chu Viễn Quang thể hiện mình là một người ít nói. Anh học giỏi nhưng tính tình khá trầm lặng, hướng nội. Vì hồi nhỏ từng là một đứa bé mập mạp và bị bạn bè bắt nạt, sau này anh ép bản thân giảm cân rồi gặp chứng chán ăn. Nhưng Lâm Cam như tia nắng thanh mát xông vào cuộc sống quạnh quẽ của anh vậy. Lúc đầu anh nghĩ chị như dân giang hồ nhưng khi bắt gặp cảnh chị đi giải vây cho bạn thân Tiết Giai Kỳ của mình thì anh nhận ra mình sai rồi. Vì Lâm Cam vốn là một cô gái có lòng nhiệt thành và tốt bụng vô bờ bến. • "Lưu Hân Tĩnh, không có ai trời sinh đã kiêu ngạo hơn người, cậu đừng cậy mạnh mà phán xét hay bắt nạt người khác. Vì thế tôi cũng không đánh cậu thêm nữa, cậu đàng hoàng một chút cho tôi. Nếu còn ngấm ngầm bắt nạt Tiết Giai Kỳ nữa, đừng mong tôi lại tha cho cậu." Nhìn tag truyện nữ truy là tự động hiểu luôn. Lâm Cam năng suất lắm, truy là truy tới cùng. Chị ráng sửa thói xấu của mình. Lười nhưng vẫn ráng dậy sớm hơn vì sợ bạn học Chu chờ. Ghẹo anh muôn nơi, nói chuyện thì luôn có hơi thở lưu manh. Haha nhưng chia buồn với chị vì chị không phải sói xám trong câu chuyện "Cừu vui vẻ và sói xám" đâu. Chị là cừu đội lót sói, còn con sói thật thì đang lẳng lặng làm cừu non ngây thơ kia kìa Truyện rất ngọt, ngọt từ lúc cà cưa tới lúc yêu nhau đến khi cưới về nhà luôn. Lúc còn đi học thì hai người giúp nhau học. Hai bạn đều học giỏi hết, Chu Viễn Quang thì ra sức phụ đạo môn tiếng Anh cho Lâm Cam. Chứ cái tài viết văn tiếng Anh của Tâm can nhi thật sự không nỡ nhìn thẳng. Từ đơn thì không có, chỉ biết dùng phương pháp ghép từ. Bài văn viết về ước mơ thì viết ước gì mình có bông hoa bảy cánh, mỗi cánh một điều ước, cánh cuối cùng ước thêm một bông khác Tham deso luôn á v Nhà Lâm Cam thì có bame cực phẩm lắm, nhưng sau này mẹ chị thay đổi suy nghĩ đi thì đã tích cực hơn nhiều rồi. Còn ca của ba Lâm Cam khó quá bỏ qua, mọi người đọc truyện là biết. Thực ra vì tình trạng ích kỷ của ba mẹ Lâm mà Lâm Cam đã lỡ mất môn tiếng Anh trong kỳ thi đại học. Nên chị quyết định học lại một năm. Thi xong thì tới học cùng trường với học trưởng Chu thôi. Tới đại học thì mình sốc nhẹ vì tính cách của Chu học trưởng quay ngoắt 180 độ. Chính xác là bắt đầu lộ nguyên hình là con sói xám còn hay ghen tuông. Mặc dù cái hũ giấm to đùng đó đã phát tác từ hồi cấp 3 rồi v. Có người tặng nước trái cây cho mình cũng sợ Lâm Cam hiểu lầm nên vội đi giải thích. Nói chung là anh đáng yêu dữ lắm Các đoạn phía sau thì không ngược chút nào hết. Phải khẳng định là các tình tiết đầu ngược cẩu nặng luôn. Yêu nhau, sống chung, tốt nghiệp, kiếm việc làm, kết hôn, có con,... Rất viên mãn. Mình cảm động về bức thư ở cuối truyện mà Chu Viễn Quang viết cho Lâm Cam vào mùa đông 2016, khi Lâm Cam chạy tới trấn Phần để tìm Chu Viễn Quang trong khi mình thì chưa hết sốt. *** Lâm Cam luôn cảm thấy mặc áo cưới vào ngày hè ít nhiều cũng có chút không thoải mái. Chu Viễn Quang luôn cưng chiều cô lần này thái độ lại rất kiên định. Chọn ngày chỉ là hình thức tượng trưng để gia trưởng tham khảo, thực chất vẫn do anh quyết định. Tới tối, Lâm Cam nằm trên giường nhìn ảnh tiệm áo cưới gửi đến "Nếu không em lùi lại ngày nhé, mùa hè nóng quá." Chu Viễn Quang bỏ sách trong tay xuống bàn bên cạnh, đưa tay kéo cô vào ngực mình "Ra cửa là vào xe, xuống xe là nhà hàng, nóng không tới người em." Lâm Cam tìm vị trí thoải mái trong ngực anh, vùi đầu vào dụi dụi. Cô đưa tay nắm góc áo anh nghịch nghịch, nói chuyện thờ ơ "Em mà vã mồ hôi, lớp trang điểm nhòe đi thì xấu lắm." Chu Viễn Quang cười khẽ, các ngón tay khớp xương rõ ràng gõ nhẹ vào trán cô, sau đó cúi đầu hôn một cái, giọng mang vẻ dụ dỗ và cưng chiều "Em có thế nào cũng xinh đẹp." Lâm Cam không vui, mặt xịu xuống, tay theo bản năng lần từ mép áo thăm dò vào trong, không ngừng vuốt ve vòng eo gầy gò của Chu Viễn Quang. Cảm giác tốt đẹp này khiến cô thỏa mãn híp mắt lại. "Xinh đẹp cũng phải so sánh với gì chứ? Lúc nào em xinh đẹp nhất, lúc nào khó coi nhất?" Chu Viễn Quang vểnh môi cười, giả bộ suy nghĩ. Lâm Cam nhướn mày "Nghĩ một lúc, có phải phát hiện lúc nào em cũng xinh đẹp không." Chu Viễn Quang bật cười, đưa tay với lấy kính để ở bàn bên cạnh đeo lên, sau đó nhìn Lâm Cam chằm chằm. Bị ánh mắt của anh nhìn tới thẹn thùng, Lâm Cam vùi đầu, nói chuyện cũng có chút buồn bực "Anh nhìn gì?" "Anh nhìn xem vợ nhà ai mà mặt dày như thế, không biết thẹn thùng chút nào." Lâm Cam híp mắt nhìn anh, tay ôm eo anh, nghe thấy câu này thì bật cười. Chu Viễn Quang để kính xuống bàn, ôm cô chui vào chăn. Đèn bị tắt đi, trong phòng chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt ánh từ bên ngoài vào. Anh đỏ mắt, cô phải khóc lóc cầu xin như đêm cầu hôn đó. Cuối cùng, vào khoảnh khắc phóng thích, Chu Viễn Quang cắn rái tai cô, đầu lưỡi đưa ra liếm môi mỏng, giọng khàn khàn hấp dẫn "Em lúc này, là đẹp nhất." Lâm Cam mơ màng chìm vào giấc ngủ, vẫn tha lỗi cho anh vì bắt nạt cô tới sức cùng lực kiệt. Ai bảo anh luôn nói những lời ân ái như thế chứ. Hôm sau, vào lúc Lâm Cam rời giường, Chu Viễn Quang đã chuẩn bị xong bữa sáng đơn giản. Hai người có giao hẹn, anh làm bữa sáng, cơm trưa hai người ăn ở bên ngoài, cơm tối do Lâm Cam làm. ... Mời các bạn đón đọc Tâm Ngứa của tác giả Thanh Cù.
Bài hát Ngài Xứng Đáng Được Tôn Thờ - Thanh Nhã Ngài xứng đáng được tôn thờ Và đáng chúc tụng Giờ hãy cất tay lên tôn thờ Và chúc tán Jesus Chúa Thánh Ngài xứng đáng được tôn thờ Và đáng chúc tụng Giờ hãy cất tay lên tôn thờ Và chúc tán Jesus Chúa Thánh Jesus toàn năng, Ngài thi thố bao việc quyền năng Thật không có ai so được Ngài Là chân Chúa không ai so bằng Jesus toàn năng, Ngài thi thố bao việc quyền năng Thật không có ai so được Ngài Nào ai sánh Jesus toàn năng
CHƯƠNG 41 Tác giả Thanh Cù Biên tập TBB Lúc rời giường ngày hôm sau, Lâm Cam không thấy Lâm Kiến Quốc đâu nữa. Xuống nhà ăn cơm, mẹ Lâm lạnh mặt. Lâm Cam đang chuẩn bị lấy bánh bao thì nghe mẹ Lâm đập đũa xuống bàn một tiếng vang dội. Mi tâm Lâm Cam nhanh chóng co lại. “Vất vả lắm bố mới trở về một chuyến, con không thể nhịn được à?” Lâm Cam nhìn bà một cái, sau đó tiếp tục lấy bánh bao. “Mẹ đang nói đấy, con có nghe thấy không?” “Chỉ cần ông ấy trở lại, mẹ có thể bỏ qua tất cả những lỗi lầm trước đó đúng không?” Môi mẹ Lâm giật giật, sắc mặt xanh xao, không lên tiếng. Lâm Cam bình tĩnh nhìn bà ấy, đánh vỡ mặt nạ bình tĩnh kia “Mẹ, mẹ đừng lừa mình dối người nữa. Ông ấy vẫn tiếp tục sai lầm, không phải cứ quay về là đúng hết, cũng không phải cứ quay về là sẽ không đi nữa.” Lâm Cam nói xong thì không ăn sáng nữa mà ra cửa. Tâm trạng không tốt, phải gặp Chu Viễn Quang trong lòng mới thấy chút ấm áp. ___ Ngày nghỉ lễ Quốc khánh nhanh chóng kết thúc, đã tới ngày trở lại trường học. Cuộc sống mỗi ngày vẫn trôi qua, thời gian của lớp 12 lại càng cấp bách. Con số nhỏ trên bảng đen mỗi ngày một nhỏ đi. Mùa thu dần thay áo, gió Bắc bắt đầu mạnh lên. Lớp lá cây xanh rì của Ngu Thành dần chuyển vàng, sau đó vùi lấp dưới bùn đất. Học kì I sắp kết thúc. Cuộc sống học tập của Lâm Cam và Chu VIễn Quang vẫn chậm rãi bổ sung cho nhau. Có lẽ vì giữa họ không tồn tại những người khác nên trừ bỏ vui vẻ thì có rất ít những điều buồn phiền khác. Trong tiếng la hét “ngược cẩu” của Tiết Giai Kỳ, họ bắt đầu đón chào lễ Giáng Sinh. Kì nghỉ của lớp 12 rất ngắn, số lần Lâm Cam trở về nhà cũng cực ít. Cô ở đây 2 tháng nhưng nghe mẹ Lâm nói bố Lâm chưa về nhà thêm lần nào. Những đứa trẻ vẫn luôn yêu thích ngày lễ “phương Tây” này, dù… trường học không cho nghỉ. Trước lễ Giáng sinh một tuần, học sinh các cấp ở trường đều nổi lên việc mua túi đựng táo xinh đẹp. * * Người Trung Quốc thường tặng nhau quả táo để trong những chiếc hộp/túi giấy siêu xinh vào lễ Giáng Sinh. Có lẽ bị đè nén quá lâu, học tập bình thường lại khô khan, học sinh lớp 12 cũng mượn ngày lễ này để điên cuồng một thời gian. Đến đêm Giáng sinh, hành lang khu phòng học nhốn nháo toàn đầu người. Tất cả đều leo lên leo xuống để tặng nhau những trái táo. Dù không phải chưa ăn táo, nhưng Lâm Cam vẫn muốn được Chu Viễn Quang bày tỏ. Sau khi tan lớp học buổi tối, anh cũng chưa có dấu hiệu gì. Ngược lại Kiều Dục cố ý tới lớp bọn họ tặng táo cho Lâm Cam. Lâm Cam tất nhiên không muốn tiếp nên bảo cậu ta trở về. Tiết Giai Kỳ nhìn Lâm Cam uể oải thu dọn sách vở, đi theo trêu ghẹo cô “Bạn học Chu chưa tặng táo cho cậu thật à?” Lâm Cam vô lực lườm Tiết Giai Kỳ “Chuyện đó còn có thể là giả?” Vừa nói lại xoa hai tay vào nhau “Có lẽ đã quên rồi.” Lâm Cam tiếp tục uất hận “Cậu ấy là đồ ngốc.” Vừa nói xong thì cửa kính bị gõ. Lâm Cam quay đầu lại nhìn, đứng phía sau không phải Chu Viễn Quang thì là ai? Cách lớp kính, anh cố ý hà hơi vào khiến cửa kính nhiễm hơi ấm rồi lau khô. Dù sao cũng cách một lớp kính, anh ở bên ngoài không nghe thấy cô nói. Lâm Cam vừa thu dọn sách vở, vừa hướng về phía Chu Viễn Quang nói. “Đồ ngốc đồ ngốc đồ ngốc ~” Sau đó còn làm mặt quỷ. Có vẻ như Chu Viễn Quang tò mò cô đang nói gì nên cố ý đưa mặt về phía trước một chút. Lông mi anh dài, bây giờ chỉ cần chớp mắt một cái sẽ chạm vào cửa kính. Anh khom người, không nhúc nhích nhìn Lâm Cam, biểu cảm có chút vô tội. Lâm Cam lại tiếp tục mắng anh một tiếng “đồ ngốc”. Tiết Giai Kỳ ở bên cạnh cười nghiêng ngả “Cậu nói xem, nếu bạn học Chu biết cậu nói xấu cậu ấy thì sẽ thế nào?” Lâm Cam lại tiếp tục thu dọn ba lô, chuẩn bị ra ngoài “Cậu ấy vĩnh viễn không biết đâu.” Lúc sắp đi lướt qua, thấy xung quanh không có ai chú ý, Lâm Cam đột nhiên khom người, sau đó nhanh chóng hướng tới khóe miệng Chu Viễn Quang hôn một cái qua cửa kính. Hôn xong cô cũng không để ý đến phản ứng của Chu Viễn Quang đã ra khỏi phòng học. Tiết Giai Kỳ ngược lại thấy một màn này thì cười mắng Lâm Cam “Cậu ngược cẩu bất kể lúc nào!” ___ Lúc Lâm Cam đi ra đã thấy Chu Viễn Quang đứng đó. Cô đứng bên trái anh, không nghĩ đến anh đột nhiên duỗi tay tới tóm cô, lại càng không nghĩ tới câu đầu tiên anh nói là hai chữ “Lau miệng.” Sau đó đưa tới một tờ khăn giấy. Lâm Cam “… Cậu chê tôi bẩn hả?” Chu Viễn Quang cau mày “Tôi chê cửa kính lớp cậu. Dù sao lớp các cậu hình như không được cờ đỏ trong việc vệ sinh.” Lâm Cam “…” Đột nhiên thấy anh nói có lý. Lâm Cam càng muốn có “táo” lại càng không vui “Bạn học Chu, cậu biết hôm nay là ngày gì không?” “Ngày 24 tháng 12.” Lâm Cam nhìn một cái, nhắc nhở anh “Hôm nay là ngày lễ gì?” Chu Viễn Quang cười khẽ “Biết cậu không nhịn được mà.” Nói xong đã kéo Lâm Cam tới chỗ rửa tay. Khu rửa tay của khu phòng học Nhất Trung để cho học sinh rửa tay. Nước mùa hè mát lạnh, nước mùa đông ấm áp, rất có nhân tính. Chu Viễn Quang lấy ra một quả táo, cực lớn cực hồng hào. Anh không nói chuyện với Lâm Cam mà tự ý đứng rửa táo. Rửa xong lại đưa tới miệng rồi cắn một miếng dưới ánh nhìn chằm chằm của Lâm Cam. Lâm Cam “…” Hình như có gì không thích hợp lắm. Quả táo này không phải nên tặng cho cô à? Sao anh lại ăn? “Cậu làm gì vậy?” Chu Viễn Quang nhìn Lâm Cam lục ba lô mình. “Tôi tìm táo.” Chu Viễn Quang hơi giơ quả táo trên tay lên “Nhưng tôi chỉ có quả này thôi.” Mặt Lâm Cam đầy hắc tuyến “…” “Tưởng cậu sẽ tặng cho tôi chứ.” Lâm Cam cúi đầu xịu miệng “Có phải mùa đông tôi mặc nhiều đồ, cậu chê xấu xí nên không thích tôi nữa không?” Chu Viễn Quang “…” Lâm Cam không ngẩng đầu lên, tự ý đi về phía trước “Nhất định là thế rồi, hôm qua cậu còn cho tôi bánh mì kẹp hai tầng mứt trái cây, nhưng hôm nay không có mứt trái cây.” Chu Viễn Quang “…” Lâm Cam còn chuẩn bị nói gì đó, giọng cười mát lạnh của Chu Viễn Quang đã vang lên “Tôi đùa cậu thôi mà.” Vừa nói vừa đưa quả táo tới bên miệng Lâm Cam. Lâm Cam hừ một tiếng. Chu Viễn Quang bị dáng vẻ giận dỗi, ăn vạ của cô làm buồn cười “Có muốn ăn không, ăn không? Hửm?” Lâm Cam nhìn anh một cái, không há miệng. Chu Viễn Quang kiên nhẫn giơ lên “Không muốn ăn thật?” “Vốn muốn cùng cậu ăn chung một quả táo, xem ra cậu mới là người chê tôi.” Lâm Cam bị anh trêu chọc nên không nhịn được cười. Tức giận sao, chính là không tức giận nổi. Cô há miệng ngoạm một miếng, vừa vặn vào chỗ anh vừa cắn lúc nãy. Lâm Cam cười hì hì, chỉ vết cắn kia “Bạn học Chu, coi như chúng ta gián tiếp… kiss hả?” Nghĩ đến vừa rồi cô còn dán môi lên cửa kính, còn cả dáng vẻ xinh xắn hiện giờ nữa, cổ họng Chu Viễn Quang hơi động. Gần đây hai người đều bận rộn học hành, làm đề vào giờ tự học buổi tối xong về nhà cũng đã muộn. Anh… hình như rất lâu rồi chưa hôn cô. Liếm liếm môi, con ngươi thoáng qua vẻ sâu thẳm “Cho cậu ăn đấy.” Anh đưa táo cho cô, nhìn cô ăn. Cả một đường, Lâm Cam cứ thế gặm táo, Chu Viễn Quang cũng cứ thế nhìn. Nhìn răng cô cắn vào thịt táo, nhìn đôi môi căng mọng khép lại, đầu lưỡi hơi lộ ra. Chu Viễn Quang thấy miệng khô lưỡi đắng. Ăn xong táo, Lâm Cam chuẩn bị hỏi Chu Viễn Quang có giấy ăn không thì bị anh kéo vào một góc. Cô bị anh áp lên tường, hai tay bị kéo vào túi áo đồng phục của anh. Hai tay Chu Viễn Quang giúp cô sưởi ấm xong, cái hôn liền rơi xuống. Hôn xong, Chu Viễn Quang lại thấy con ngươi sáng trong, chăm chú của Lâm Cam nhìn mình, anh không nhịn được lại hôn xuống lần nữa. Lâm Cam nhắm mắt lại theo bản năng. Có điều nụ hôn ấm áp, dịu dàng lại rơi xuống mí mắt cô như có như không, chỉ dừng một chút rồi rời đi. Anh mở miệng khàn khàn “Đừng nhìn tôi như thế.” Tôi sẽ không nhịn được… lại muốn hôn cậu. ___ Đến ngã rẽ, Lâm Cam chuẩn bị đi lại bị Chu Viễn Quang kéo lại. Cô thấy anh mở ba lô, lấy một túi lê nhỏ từ bên trong ra “Mùa đông ăn lê tốt hơn táo. Tôi rửa rồi, cậu có thể ăn luôn.” Lâm Cam nhận lấy, mi mắt cong cong “Tốt như vậy sao?” Cô vừa nói xong thì tóc bên tai rơi xuống. Chu Viễn Quang nhẹ nhàng nâng tay giúp cô vén lại, sau đó cười khẽ, nói “Có rất nhiều điểm tốt, ví dụ như máy sưởi trong phòng học quá nóng sẽ bị khô môi, ăn lê sẽ đỡ khô.” Lâm Cam còn muốn ở thêm chút nữa, đứng đây nghe anh nói nên không cắt lời. Cô thuận tay cầm quả lê bắt đầu ăn “Còn gì nữa không?” “Quan trọng nhất là lê giúp nhuận giọng hơn táo, thích hợp với người thiếu ngủ hoặc nói quá nhiều.” Chu Viễn Quang nhìn cô, nhấn mạnh mấy chữ “nói quá nhiều.”. Lâm Cam “…” “Lại ví dụ như thích hợp với ai đó mắng người khác là đồ ngốc qua cửa kính.” “… Sao cậu biết?” Bị biết được, Lâm Cam hơi xấu hổ. Chu Viễn Quang bật cười “Cậu nói nhiều lần như thế, tôi không nhận ra khẩu hình miệng cũng khó.” Huống chi Tiết Giai Kỳ còn ở cạnh cười ngặt nghẽo như vậy, chắc chắn cô không nói được điều gì hay ho rồi. Lâm Cam chu môi, tự ý đưa lê mình đã ăn đến bên miệng Chu Viễn Quang. Cô nghĩ một chút, hay là chặn miệng người này lại đi. Không nghĩ tới Chu Viễn Quang ngậm miệng, không chịu ăn. Lâm Cam nhíu mày, nghi ngờ “Thôi xong, xem ra cậu chê tôi thật rồi.” Chu Viễn Quang cười khẽ, xoa đầu cô. Trong con ngươi anh đều là ý cười, có điều lời nói ra khỏi miệng lại nghiêm túc. “Ngốc, vì tôi không muốn chúng ta phải tách ra.” Dù chỉ là đồng âm, tôi cũng không muốn. Cậu hiểu không? Hết chương 41. Lời của tác giả Ngao ngao ngao, người ta cũng không muốn tách ra~ Lời của B. Cả nhà chán ngọt chưa
tâm ngứa thanh cù